letter

Thư gửi người đang học cách trở về với chính mình

 
Bạn thân mến,
 
Nếu hôm nay bạn đang ngồi đây, đọc những dòng chữ này trong một khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi của cuộc đời, tôi muốn gửi đến bạn một lời nhắn chân thật nhất.
Hãy cám ơn chính mình bạn nhé.
Cảm ơn vì bạn đã không bỏ cuộc với chính mình.
Có thể không ai biết điều đó.
Có thể chẳng ai nhìn thấy những thay đổi đang diễn ra bên trong bạn.
Nhưng tôi biết rằng, để ngồi lại với chính mình là một điều không hề dễ dàng.
 

 
Có những năm tháng chúng ta sống như một người đang chạy.
Chạy vào công việc bận rộn.
Chạy vào những cuộc vui xã hội.
Chạy vào những mối quan hệ thân thiết lẫn xã giao.
Chạy vào điện thoại, tivi, tin tức mỗi ngày.
Chạy vào những ham muốn dục lạc, tham vọng bất tận.
Chạy vào bất cứ điều gì có thể khiến mình tạm thời quên đi cảm giác trống vắng, bất an hoặc những nỗi đau chưa từng được nhận biết và gọi tên.
Ta không thể phủ nhận sự yếu đuối của đứa trẻ bên trong mình.
Bởi vì khi ấy, đó là cách tốt nhất mà chúng ta biết để tự bảo vệ mình và tạm trốn tránh đối mặt.
 
Mỗi người đều có những tập khí riêng.
Có người tìm quên trong thỏa mãn dục lạc.
Có người tìm quên trong sự bận rộn.
Có người tìm quên trong việc liên tục làm hài lòng người khác.
Có người tìm quên trong những suy nghĩ bất tận.
Nhưng sâu bên dưới tất cả những biểu hiện ấy, thường chỉ là một con người đang cố gắng tìm kiếm hạnh phúc mà mình mà chính mình mong mỏi được chạm tới.
 

 
Rồi đến một ngày nào đó, bạn bắt đầu dừng lại, ngồi xuống và tự nhìn rõ.
Không còn muốn tiếp tục chạy và trốn tránh mình.
Không còn muốn tiếp tục lấp đầy mọi khoảng trống bằng những thứ bên ngoài nữa.
Bạn bắt đầu quay về.
Bắt đầu quan sát.
Bắt đầu nhận ra những điều mà trước đây mình chưa từng nhìn thấy.
Những nỗi đau cũ.
Những tổn thương cũ.
Những suy nghĩ cũ.
Những thói quen đã đồng hành cùng mình rất lâu đời.
Và đôi khi, bạn nhận ra rằng điều mình cần không phải là loại bỏ chúng ngay lập tức.
Mà là ghi nhận sự có mặt của chính và hiểu xem vì sao chúng tồn tại.
Bởi mọi tập khí đều từng có lý do để hình thành.
Mọi cơ chế phòng vệ đều từng xuất hiện để bảo vệ một phần nào đó trong ta.
Mọi vết thương đều được tạo thành từ những điều kiện mà khi ấy ta chưa đủ hiểu biết và nghị lực tinh thần để vượt qua.
 

 
Có thể bạn đang học cách buông bớt một thói quen xấu đã gắn bó với mình nhiều năm.
Có thể bạn đang học cách sống chậm lại.
Có thể bạn đang tập ngồi yên để cảm nhận sự sống và không cần làm gì cả.
Có thể bạn đang tập lắng nghe cảm xúc thay vì lập tức phản ứng theo bản năng.
Có thể bạn đang học cách ở một mình mà không còn ngại cảm thấy cô đơn.
Nếu đúng như vậy, xin hãy biết rằng:
Bạn đang trưởng thành.
Không phải theo nghĩa của tuổi tác.
Mà theo nghĩa sâu sắc hơn.
Bạn đang dần trở thành người có thể tự nâng đỡ chính mình - một người trưởng thành thật sự.
 

 
Luôn có những ngày mọi thứ diễn ra rất bình thản cũng như những ngày đầy giông bão
Sẽ có những ngày những thói quen xấu quay trở lại.
Những cảm xúc cũ xuất hiện.
Những nỗi đau tưởng như đã qua bỗng nhiên lại hiện về.
Xin đừng vội thất vọng, nản lòng.
Cây cối không lớn lên trong một đêm.
Vết thương cũng không thể lành chỉ sau một lần chăm sóc.
Sự chuyển hóa luôn cần thời gian.
Điều quan trọng không phải là bạn đi nhanh đến đâu.
Điều quan trọng là bạn vẫn đang quay về với chính mình sau bất kể những lần lạc hướng và đau đớn.
 

 
Có một điều rất đẹp mà tôi mong bạn sẽ nhận ra.
Đó là khi bạn bắt đầu hiểu và chữa lành chính mình, bạn không chỉ đang giúp bản thân.
Bạn đang làm dịu đi những đau khổ từng truyền qua nhiều thế hệ.
Bạn đang dừng lại những phản ứng vô thức đang tiếp tục lặp lại (sự luân hồi) của chính nó.
Bạn đang là minh chứng tốt lành đến cho con cái, người thân và những người xung quanh một lối sống đẹp của sự trưởng thành.
Một lối sống có nhiều hiểu biết, có mặt và trí tuệ.
Nhiều từ bi hơn.
Nhiều tỉnh thức hơn.
Dù không ai nhìn thấy, điều đó vẫn vô cùng quý giá.
 

 
Có thể sẽ có lúc bạn cảm thấy không ai thực sự hiểu mình.
Không ai biết những gì bạn đang trải qua.
Không ai biết những nỗ lực âm thầm của bạn.
Nhưng điều đó không làm cho hành trình của bạn trở nên kém ý nghĩa.
Bởi sự trưởng thành sâu sắc nhất thường diễn ra trong thinh lặng.
Giống như hạt giống nảy mầm dưới lòng đất tối tăm, ẩm ướt hoặc khô hạn.
Không ai nhìn thấy.
Nhưng sự sống vẫn đang âm thầm diễn ra.
 

 
Nếu hôm nay bạn đang mệt mỏi, hãy nghỉ ngơi một chút.
Nếu hôm nay bạn đang buồn, hãy cho phép mình buồn.
Nếu hôm nay bạn đang loay hoay với những thói quen cũ, hãy kiên nhẫn thêm một chút.
Không cần ép buộc.
Không cần trách móc.
Không cần cố gắng trở thành một phiên bản hoàn hảo.
Chỉ cần tiếp tục thành thật với chính mình.
Tiếp tục quan sát.
Tiếp tục học hỏi.
Tiếp tục quay về.
Từng chút một.
 

 
Và rồi một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra:
Điều mình tìm kiếm bấy lâu không nằm ở phía trước.
Nó chưa từng nằm trong những thành tựu, sự công nhận hay bất kỳ điều gì bên ngoài.
Nó vẫn luôn ở đây.
Trong sự hiện diện.
Trong hơi thở.
Trong khoảnh khắc này.
Trong chính con người thật của mình.
Một sự bình an không cần phải đạt được.
Một sự đủ đầy không cần phải tìm kiếm.
Một sự thanh thản vốn đã có mặt từ rất lâu rồi.
 

 
Nếu hôm nay không ai nói với bạn điều này, hãy để lá thư này thay họ gửi đến bạn một lời chân thành.
Bạn đang làm rất tốt.
Không phải vì bạn đã hoàn hảo.
Mà bởi vì bạn đã đủ dũng cảm để quay về với chính mình.
Nghệ thuật thiền đơn giản chỉ là như vậy.
Và đó có lẽ là một trong những điều đẹp đẽ nhất mà một con người có thể làm trong cuộc đời này.
Thân gửi bạn,
Người đang cùng tôi bước trên hành trình trở về.