
Series Những lá thư gửi vào hư vô
Lá thư giới thiệu series 💌
Có những điều trong đời này, ta không biết phải nói và chia sẻ với ai.
Nói với cha mẹ thì sợ họ không hiểu, bị phán xét, không được chấp nhận mình đang như vậy.
Nói với người thương thì sợ tạo thêm gánh nặng lòng cho người bạn đời.
Nói với bạn bè thì sợ bị xem là yếu đuối, không thể đứng ở hoàn cảnh của nhau và đồng cảm được cho nhau.
Nói với chính mình thì nhiều khi … trở thành một ốc đảo và tự độc thoại không hồi kết.
Vậy nên có những lời chân thành được nén lại và gửi vào hư vô.
Nhưng hư vô không hẳn là khoảng trống rỗng không có ai.
Có khi đó là nơi lặng im nhất để một linh hồn được thở.
Có khi đó là bầu trời rộng lớn, không phán xét, không ai chen lời, không bắt ta phải chứng minh rằng mình phải đúng, phải ổn.
Có khi đó là nơi những nỗi đau chưa từng được gọi tên bắt đầu được nhận biết, được lắng nghe và tìm thấy tiếng nói của chính mình.
“Những lá thư gửi vào hư vô” được khởi lên từ tinh thần ấy.
Đây là những lá thư dành cho những con người từng mang trong mình nhiều vết thương âm thầm: những vết thương đến từ quá khứ khi sống trong gia đình, dòng họ, tuổi thơ, học đường, xã hội, tình yêu, công việc, những định kiến, những kỳ vọng, những cấu trúc tâm lý đã định hình nhiều năm và cả những khuôn mẫu vô thức được truyền từ đời này sang đời khác.
Có người sinh ra đã phải học cách chịu đựng niềm đau trước khi học được cách yêu thương.
Có người lớn lên trong một mái nhà có đủ người, nhưng lại thiếu sự lắng nghe, đồng cảm, thừa sự xung đột, va chạm, thiếu tôn trọng.
Có người bước ra đời với một trái tim rất mềm mại và nhiệt huyết; rồi dần học cách sống lặng lẽ, âm thầm, dựng lên những bức tường quanh mình để tồn tại.
Có người càng trưởng thành càng thấy mình như một ốc đảo: vẫn cười, vẫn làm việc, vẫn tử tế bằng một chiếc mặt nạ tích cực, nhưng con người thật bên trong thì sống xa cách với chính mình, với mọi người và với cuộc đời.
Những lá thư này không được viết để dạy ai phải sống thế nào.
Chúng được viết như một ngọn đèn nhỏ đặt bên hiên nhà. Ai đi ngang trong một đêm mỏi mệt, có thể dừng lại một chút, ngồi xuống một chút, thở ra một chút, rồi nhớ rằng mình vẫn còn nơi trở về.
Trở về với thân thể đã chịu đựng quá lâu.
Trở về với hơi thở bị bỏ quên giữa những ngày vội vã.
Trở về với đứa trẻ bên trong từng rất cần một sự nhận biết và có mặt.
Trở về với thiên nhiên, với đất, với cây, với nắng, với gió, với nhịp sống chậm rãi và hiền lành tự nhiên.
Trở về với phần người trong sáng, sâu thẳm, chưa từng thật sự mất đi sự thuần khiết vốn có.
Mỗi lá thư sẽ mang một chủ đề riêng.
Có lá thư viết về nỗi cô đơn.
Có lá thư viết về cơn giận.
Có lá thư viết về sự mặc cảm, tội lỗi, sợ hãi, chia ly, kiệt sức, mất phương hướng.
Có lá thư viết về thiền định, thiền quán, sống tỉnh thức, chữa lành tự nhiên, sống gần thiên nhiên, học cách yêu thương mà không đánh mất chính mình.
Cũng có những lá thư rất đời thường thôi: một buổi sáng uống một cốc cà phê nhẹ nhàng, một lần nhìn ngắm lá rơi khi mùa thu sang, một bữa cơm chay giản dị cùng ăn với gia đình, một phút im lặng được nhận biết trước khi ta kịp nổi nóng và làm tổn thương người mình thương.
Bởi đôi khi, sự tỉnh thức không đến bất chợt như sấm sét trên bầu trời.
Nó đến rất khẽ.
Như lúc ta nhận ra mình đang kiểm soát quá chặt.
Như lúc ta dừng lại trước một lời nói làm tổn thương người khác.
Như lúc ta hiểu rằng: có những nỗi đau không cần phải xua đuổi, chúng chỉ cần được ta nhận biết và ôm lấy trong im lặng, cho đến khi đủ an toàn và thấu tỏ để tự tan ra.
Series này dự kiến sẽ đi cùng nhau trong một năm, với khoảng 101 lá thư, mỗi tuần khoảng 2 lá.
Tôi không dám hứa rằng mình sẽ luôn viết trong những ngày đẹp trời. Có thể sẽ có những ngày thân mệt, tâm rối, đời sống ngổn ngang, niềm tin chao đảo. Nhưng có lẽ chính trong những ngày như vậy, một lá thư chân thật lại càng cần được viết ra.
Vì chữa lành không phải là lúc nào ta cũng phải luôn sáng suốt.
Chữa lành là ngay cả khi chưa sáng suốt, ta vẫn không bỏ rơi mình.
Ngay cả khi còn vụng về, ta vẫn học cách dịu dàng với bản thân.
Ngay cả khi chưa biết đường đi, ta vẫn có thể thắp một que diêm nhỏ trong lòng và đi tiếp.
Nếu bạn đang đọc những dòng này và thấy đâu đó có mình trong đó, mong bạn biết rằng: bạn không đơn độc.
Có thể chúng ta chưa từng gặp nhau.
Có thể mỗi người đang ở một góc rất riêng trong cuộc đời.
Có thể ai cũng đang mang một câu chuyện khó nói, một vết thương khó gọi tên, một nỗi mỏi mệt không tiện bày ra giữa đám đông.
Nhưng qua những lá thư này khi bạn đọc được, chúng ta có thể cùng ngồi lại.
Không cần phải tỏ ra mạnh mẽ.
Không cần phải hoàn hảo.
Không cần phải vội vàng trở thành một phiên bản rực rỡ nào đó.
Chỉ cần thành thật hơn một chút.
Thở chậm hơn một chút.
Lắng nghe mình sâu hơn một chút.
Và nếu có thể, học cách đưa tay ra với nhau - như những người bạn, những người thân ái, những linh hồn từng rời rạc nhưng vẫn còn khả năng kết nối bằng lòng hiểu biết vốn có và tình thương vôđiều kiện.
Tôi sẽ viết và gửi những lá thư này gửi vào hư vô.
Và biết đâu, trong hư vô ấy, có một ngày bạn bắt gặp chính mình.
Không phải một phiên bản đã lành hẳn.
Không phải một con người không còn đau.
Mà là một con người đang học cách trở về, từng chút một.
Vậy là đủ đẹp rồi.
