
Bài kệ: Thuần phục tâm trâu
Sáng sớm ra đồng
Sương đọng lá lúa
Ông lão sáu mươi
Dắt trâu ăn cỏ.
Trâu còn dã tính
Rúc mạnh cổ gầy
Tuột khỏi tầm tay
Lao mình xuống hồ.
Chân đạp tung tóe
Bùn sục đáy sâu
Lá khô khắp mặt
Nước hóa đục ngầu.
Bóng tre chẳng thấy
Cá lặn phương nào
Tâm ta cũng vậy
Xao động lao xao.
Mở mắt tính toán
Hóa đơn, việc làm
Phóng chiếu vô nghĩa
Vẫy vùng tham lam.
Tâm không hiện tại
Chạy nhảy lung tung
Như con trâu hoang
Làm đục hồ lòng.
Dính mắc ngoại cảnh
Ham muốn kéo lôi
Chẳng chịu đứng lặng
Chẳng chịu ngồi yên.
Càng cố đàn áp
Trâu càng quẫy mạnh
Càng dùng ý chí
Tâm càng mong manh.
Phật dạy sợi dây
Chính là hơi thở
Phật dạy chiếc cọc
Chánh niệm ghi nhớ.
Hơi thở vào ra
Chiếc cọc vững chãi
Sự chú ý này
Dây thừng dẻo dai.
Chẳng cần roi vọt
Chẳng cần mắng la
Cứ dùng hơi thở
Dắt trâu về nhà.
Kiên nhẫn từng chút
Nhẹ nhàng bao dung
Buộc tâm vào thở
Dứt mọi mông lung.
Hít vào biết dài
Thở ra biết dài
Sợi dây thắt nhẹ
Quên chuyện đúng sai.
Hít vào biết ngắn
Thở ra biết ngắn
Trâu dừng sốc nổi
Gặm cỏ thong dong.
Thân tâm thả lỏng
Chấp nhận mọi điều
Bùn dần lắng xuống
Nước trong yêu kiều.
Nhìn thấu đáy hồ
Thấy hạt giống thiện
Thấy cả nỗi đau
Lâu nay ẩn hiện.
Chẳng vui chẳng khổ
Chỉ đứng bên bờ
Ghi nhận tất cả
Như một bài thơ.
Kiên trì mỗi ngày
Buộc tâm hơi thở
Mặt hồ trong vắt
Trí tuệ khai mở.
Mặt hồ tĩnh lặng
Phản chiếu thiên nhiên
Trí tuệ hiển lộ
Bản ngã lặng yên.
Trâu đã thuần phục
Tâm đã bình an
Ông lão nhấp trà
Dưới trời thênh thang.
Sống đời thong thả
Thư giãn nội tâm
Thong dong tự tại
Chẳng chút sai lầm.
Mỗi ngày tỉnh thức
Bằng tâm trong veo
Hành trình ngày mới
An lạc đi theo.
