Ra khỏi thế cục trong bàn cờ cuộc đời
mindfulness

Ra khỏi thế cục trong bàn cờ cuộc đời

 

Hôm nay, tôi nhận ra cuộc đời mỗi người giống như một bàn cờ vô cùng đa dạng và phức tạp. Trên bàn cờ ấy, vô số mắt xích nhân quả chồng chéo, đan xen, thúc đẩy và va chạm lẫn nhau.

Ta tưởng mình tự do, nhưng nhiều khi ta chỉ đang là một quân cờ bị kéo đi bởi tập khí, nỗi sợ, ham muốn, ký ức cũ, định kiến xã hội và những vết thương chưa lành. Mỗi một bước đi của ta đều ảnh hưởng đến toàn bộ bàn cờ. Mỗi lựa chọn, dù rất nhỏ, cũng mở ra một dòng hệ quả khác nhau, ảnh hưởng đến toàn bộ đời sống xung quanh.

Có một điều thú vị mà tôi nhận ra: Khi ta xem phim, ta thường rất sáng suốt. Ta nhìn nhân vật rồi nhận xét: “Sao cô ấy lại hành động thiếu suy nghĩ như vậy?”, “Giá mà anh chàng đó bình tĩnh hơn thì...”. Khi ta ở bên ngoài, ta có thể phân tích tình huống rất hay, rất trí tuệ, khách quan và trung lập.

Nhưng khi quay lại chính cuộc đời mình, liệu ta có còn sáng suốt như thế không?

Hay ta cũng như những nhân vật trong phim: bị cuốn vào kịch bản, bị điều khiển bởi cảm xúc, bị phẫn nộ làm mờ mắt, bị tổn thương làm hẹp lòng, bị chấp trước làm mất đi sự bình an vốn có?

Vì vậy, các phương pháp như sống chánh niệm, thiền định, hạn chế phán xét và học cách quan sát tự nhiên ... đã trở thành những chiếc chìa khóa căn bản. Chúng giúp ta nuôi dưỡng một năng lực rất quý: năng lực quan sát.

Năng lực ấy không thuộc về tâm trí nhị nguyên luôn chia cắt đúng - sai, hơn - thua, được - mất. Nó giống như bầu trời xanh thăm thẳm, bao phủ tất cả những đám mây tâm trí. Có lúc nắng, lúc mưa, lúc gió nổi, lúc sương mù giăng kín. Nhưng dù thời tiết có thay đổi thế nào, bầu trời vẫn ở đó — rỗng rang, sáng ngời và bao dung trọn vẹn.

Tập làm người quan sát là tập nhắc mình:

“Hãy nhìn đời như chính ta đang đứng ở bên ngoài xem một bộ phim dài tập.”
“Hãy nhìn những biến cố như một người đang quan sát những diễn biến trên bàn cờ.”
“Hãy lùi lại một bước trước khi phản ứng bản năng tự động diễn ra, để trí tuệ trực giác có đủ thời gian chỉ lối cho ta nên hành động như thế nào.”

Khi ta đứng tách ra khỏi dòng cảm xúc đang cuốn mình đi, ta bắt đầu nhìn rõ hơn. Ta thấy được những nước cờ cũ mà mình lặp lại. Ta thấy những tập khí đang vận hành. Ta thấy những chấp trước từng âm thầm trói buộc mình. Ta thấy cả sự vô minh đã bao phủ mình bấy lâu mà trước đây ta tưởng đó là “tính cách của tôi”, “số phận của tôi”, “cuộc đời của tôi”.

Nhưng thật ra, đó chỉ là những lớp mây mù bao phủ tâm trí. Còn phần nhận thức sáng suốt - bản chất của ta thì tồn tại sâu hơn rất nhiều.

Khi ý thức bắt đầu ra khỏi bàn cờ, ta vẫn sống giữa thế tục, nhưng không còn bị thế tục xoay vần điên đảo. Ta vẫn hành động, vẫn yêu thương, vẫn lựa chọn, vẫn chịu trách nhiệm; nhưng bên trong có một khoảng lặng biết rõ rằng mọi thứ đang chuyển động không ngừng theo sự vô thường.

Và khi thấy vô thường, ta bớt chống cự.

Khi bớt chống cự, ta bớt đau khổ.

Khi bớt đau khổ, ta bắt đầu có tự do.

Tự do không có nghĩa là muốn làm gì thì làm. Tự do cũng không có nghĩa là rời bỏ cuộc đời, trốn khỏi các mối quan hệ, hay đứng ngoài mọi trách nhiệm. Tự do là khi ta không còn hành động chỉ vì bản năng cũ, vì sợ hãi, vì tổn thương, vì phản ứng tuyến tính trước hoàn cảnh.

Tự do là khi ta có thể dừng lại, lắng nghe, quan sát, rồi lựa chọn.

Lựa chọn cách sống.
Lựa chọn cách nói.
Lựa chọn cách im lặng.
Lựa chọn cách yêu thương.
Lựa chọn cách bước tiếp mà không phản bội sự tỉnh thức bên trong mình.

Khi ấy, quy tắc sâu nhất không còn là những luật lệ cứng nhắc do xã hội áp đặt, cũng không phải những ham muốn thất thường của cái tôi. Quy tắc sâu nhất là sự chứng kiến tĩnh lặng, là trí tuệ trực giác, là tiếng nói hiền minh từ trái tim đã đủ lặng để nghe được đại đạo.

Ta vẫn ở trong cuộc đời, nhưng không còn bị đời sống giam giữ.

Ta vẫn chơi với những quân cờ, nhưng không quên mình là người đang thấy cả bàn cờ.

Và có lẽ, đến một ngày nào đó, khi ta có thể mỉm cười trước những thế cục xoay vần của trời đất, khi ta có thể bước đi giữa vô thường mà lòng vẫn an nhiên, thì ta không còn là kẻ bị số phận kéo lê, xô đẩy nữa.

Ta trở thành bạn của đại đạo.

Ta chơi với cuộc đời, nhưng không đánh mất mình trong cuộc chơi.

Ta sống giữa nhân gian, nhưng trong từng bước chân đã có hương vị của tự do. 🙏🌿